Vu Quynh Anh

In the mood for love…
Lời tự thú của một kẻ “sợ yêu”



Nếu được tự đánh giá, tôi sẽ xếp bản thân vào tuýp người hoàn toàn vui-vẻ-khi-sống-một-mình. Tôi còn nhớ những năm cấp 3, khi lũ con gái cùng lớp điệu đà, để tóc hai bên, cười rúc rích khi được một hot boy nháy đuôi mắt, đá lông nheo; thì tôi làm một việc gì đó có phần ý nghĩa hơn như ôn bài, đọc sách, hay nghe nhạc. Tôi không phải là đứa dị thường, tách biệt xã hội, hay phản đối chủ nghĩa yêu đương. Thậm chí, tôi còn là một lớp trưởng được “thần dân” hết mực yêu quý, là đứa đầu têu các trò chơi kiêu kiểu “Từ ánh mắt đến trái tim” (ngày xưa vốn rất thịnh hành trên VTV) và dàn dựng hẳn một radio show vào giờ ra chơi để các bạn trẻ được tha hồ nhắn gửi những lời đường mật. Tôi chỉ không mấy tin, không quan tâm và không thiết tha đến hai tiếng Tình Yêu, như thể nó không dành cho mình... như kiểu những món xôi xéo, thịt cừu hay mứop đắng, cũng rất ngon, nhưng sẽ không dành cho tôi.

Lớn lên, tôi bắt đầu tập yêu. Mối tình đầu cũng lãng mạn, nhiều cảm xúc, và cũng làm trái tim non nớt của tôi vỡ vụn khi nhận ra  sự trẻ con, hồ đồ và không thành thực của tình yêu.  Nhưng rồi, sau hai năm, ba chuyến du lịch và nhiều nhiều những lời an ủi, nỗi buồn khổ ấy cũng qua đi. Tôi lại càng nhận ra rằng trên thế giới này chẳng có gì là không thể. Vậy nên, những người đang yêu kia ơi, đừng nói rằng “em không thể sống thiếu anh”, vì bạn sẽ sống được, sống tốt là khác!

Tôi tiếp tục yêu. Một vài mối tình, một vài cái nắm tay, một vài món quà Valentine gửi đường bưu điện. Cũng có nhiều những phút giây, những cử chỉ làm tôi rung động và nghẹn ngào, nhưng rồi chúng cũng qua thật nhanh. Tôi chia tay một mối tình gần hai năm. Vào ngày 13/2 . Qua một tin nhắn. Và không một giọt nước mắt. Để rồi hôm sau vào ngày Lễ tình nhân, tôi vui vẻ cười nói đi xem phim với bạn bè, uống sâm panh và ăn socola mua tại cửa hàng ngon nhất New York, như thể  chưa có bất kỳ sự kiện hay biến cố gì xảy ra. Nhiều lúc tôi tự hỏi liệu rằng mình có phải quá thờ ơ, lãnh cảm hay ... máu lạnh không?

Khi tôi 25. Tôi tìm được câu trả lời, hay đúng hơn là một lời bào chữa. Tôi nhận ra rằng có một thứ tình yêu lớn hơn cả tình yêu đôi lứa– đó là tình yêu bạn dành cho chính bản thân mình. Khi bạn biết quý trọng, chăm sóc bản thân, khi bạn quyết tâm làm những điều bạn thích, và khi bạn bước đi thật nhanh ra khỏi những mối tình (có nguy cơ) làm cho bạn đau khổ, bạn đang hưởng thụ một tình yêu thực tế và đẹp đẽ nhất thế gian. Và khi thế giới của bạn còn nhiều điều cần khám phá, tại sao bạn phải gắn mình vào một mối quan hệ ràng buộc đầy phức tạp, nhiều rủi ro và không hứa trước được những niềm vui trọn vẹn? Khi tôi 25, tôi cô đơn trong hạnh phúc.

Thế rồi, bỗng nhiên, tôi gặp lại bạn. Một người bạn bằng đúng tất cả ý nghĩa của từ đó. Chúng tôi bước đi trên những con phố nhỏ, gửi tặng nhau những bài hát, cười như nắc nẻ bởi những câu chuyện tầm phào. Ngày qua ngày, chúng tôi sống trong hai thế giới riêng, và chia sẻ với nhau về hai thế giới ấy qua những đoạn chat ngắn ngủi. Tôi dần nhận ra rằng bạn mang lại cho tôi thật nhiều niềm vui, sự phấn khích, và tôi bắt đầu cảm thấy một hạnh-phúc-không-cô-đơn.

Một tháng rồi một năm trôi qua, chúng tôi không bao giờ nói về tình yêu, cũng không bao giờ bạn lẩm nhẩm ba từ quen thuộc. Nhiều lúc tôi bông đùa, để dụ bạn thốt lên câu nói đó, tiếng Anh, tiếng Pháp hoặc tiếng Việt, gì cũng được để thoả mãn sự tò mò pha chút hiếu thắng của tôi. Nhưng bạn tuyệt nhiên không sa bẫy. Có lẽ bạn để dành, cất giấu những từ ngữ quan trọng ấy trong một cái rương thật cũ, để một ngày thật đặc biệt mới mở chiếc hòm ra. Đối với bạn, tiếng yêu không chỉ là một chút đam mê hay cảm xúc nhất thời, đó là một lời hứa và một trách nhiệm lớn lao. Và tôi đã đúng. Bạn mở hòm rương trong một buổi chiều hè muộn khi ánh hoàng hôn ngập phủ vịnh Hạ Long, khi chiếc thuyền kayak nhỏ bé mà tôi đang chèo, bỗng dưng trở nên nặng nề một cách kinh ngạc. Cũng như trái tim của tôi vậy. Tôi ngừng thở, xúc động và choáng ngợp bởi những cảnh quan xung quanh, bởi những cảm xúc chân thật mà bạn mang lại, và bởi một câu chuyện tôi đã không bao giờ tin là có thật.

Sau đó... không có gì thay đổi ra trong mối quan hệ của tôi. Tôi vẫn là tôi. Bạn vẫn là bạn. Không có những câu nói sến súa, không hoa hồng và không mật ngọt. Chỉ là những cái ôm thật chặt và rồi ngay sau đó, bạn để tôi được chạy tự do trên những cánh đồng của chính mình.  Tôi tiếp tục bước đi trên những cuộc hành trình, rong ruổi trong những dự án mới, nhưng lúc này, tôi cảm thấy ấm áp hơn khi có bạn. Bạn đang ở một nơi nào đó rất gần, đang đợi tôi về, để nghe tôi kể về những điều mà tôi trông thấy. Tôi yêu thế giới của mình, và giờ đây bạn cũng yêu thế giới ấy không kém gì tôi...

Khi tôi viết những dòng này tại một quán café quen thuộc, bạn đang ngồi ngay đối diện, im lặng, cặm cụi làm những công việc của bạn, để tôi được đắm chìm trong vũ trụ của mình. Thỉnh thoảng bạn ngước lên nhìn tôi, lè lưỡi, lác mắt, rồi nhíu mày - những hành động kỳ quặc mà tôi dần liên hệ với sự yêu thương và trìu mến. Bỗng nhiên, tôi nhận ra rằng, đối với tôi, tình yêu không phải là sự phụ thuộc và sở hữu. Tình yêu của tôi là một người bạn tri kỷ, sẽ cùng chạy nhảy, khám phá, và yêu thương cuộc sống này. Trong Valentine của năm 2013 và cũng là Valentine đầu tiên của cuộc đời, tôi cảm thấy trọn vẹn hạnh phúc. Có lẽ Carrie Bradshaw đã đúng: Maybe some women aren't meant to be tamed. Maybe they just need to run free ‘til they find someone just as wild to run with them.

(As published in Style Magazine, 02/2013)