"Người ta không nên đi hết cuộc đời mà chưa một lần trải nghiệm nỗi cô đơn lành mạnh, cho dù buồn nản giữa thiên nhiên hoang dã chỉ dựa vào chính mình nhưng nhờ đó sẽ biết được sức mạnh thực sự đang ẩn chứa trong con người mình"... (Haruki Murakami, Người Tình Sputnik)
Sài Gòn tất nhiên không phải là nơi "thiên nhiên hoang dã"; Sài Gòn, ngược lại, đông đến mức chật chội, và bé nhỏ đến mức không ngày nào không đâm xầm vào người quen. Ấy vậy Sài Gòn lại đang là nơi lý tưởng để mình trải nghiệm "nỗi cô đơn lành mạnh". Bắt đầu là những cuộc viếng thăm đều đặn tới Saigon Square. Đi mua sắm một mình luôn là thú vui của bản thân, nhưng đặc biệt vào những nơi như Saigon Square thì rủ rê bạn bè xem ra cũng chẳng hay hớm gì. Những chuyến shopping một mình như thế này thường không đem lại hiệu qủa cao, ngoại trừ một cái quần đùi mặc nhà và một chiếc DVD bản xấu. Nhưng cảm giác được một mình mình bước đi giữa tiếng eo xèo buôn bán, một mình chìm nghỉm giữa những chiếc áo nhái hoàn hảo, một mình mỉm cười với những chị bán hàng béo ú ...kể ra cũng khá thú vị.
Tiếp theo là những bữa ăn trưa một mình, âu cũng là để tiết kiệm chi phí và ... giảm béo (mình có xu hướng là đi với bạn thì sẽ ăn uống một cách thả phanh không nghĩ tới ngày mai) Mình thích được vừa ăn vừa đọc sách, thỉnh thoảng ngước lên quan sát người ra vào và hóng tai nghe lỏm những câu chuyện tình yêu bên cạnh. Ở Hà Nội hiếm khi có những phút giây như vậy vì hôm thì Trê, hôm thì Quỳnh và rất nhiều hôm TA béo sẽ à lố bún ngan, cháo lòng, âu lạc...
Rồi tiếp theo là những buổi chiều tối, lang thang một mình trên từng góc phố. Quần đùi, dép tông, vừa đi, vừa lắc lư Ipod, mình cứ bước, bước cho tới khi nào chân thật mỏi, bụng thật đói. Lúc ấy là thời điểm để quay về một quán cà phê xinh xắn và chìm vào chiếc ghế sofa, nghiền ngẫm nốt quyển sách mang theo. Không bị giới hạn về thời gian, ràng buộc với gia đình, mình - người lữ khách tự do, sẵn sàng dành cả buổi tối để lạc giữa thành phố cùng những trang sách. Những lúc thế này, mình chợt nhớ lại những ngày tháng ở Soho, Bleeker, Union Square, Village...Nhận ra rằng đâu phải mỗi Sài Gòn làm mình cô đơn.
Có thể rằng cái cảm giác cần được cô đơn là dấu hiệu của việc "personal space" đang ngày càng lớn rộng và "cái tôi" cá nhân đang ngày càng bộc lộ. Và nếu người phụ nữ sống quá lâu trong thế giới của mình, cô ấy sẽ rất khó mở lòng để một người đàn ông bước vào. Không phải là do kén chọn, xét nét hay khó tính, mà chỉ đơn giản, cô ta coi trọng và không thể sẻ chia cái thế giới cuả riêng mình cho một người khác. Nhưng ngược lại nếu một người phụ nữ cứ chỉ bước đi, bước thật nhanh, mà không có những giây phút tĩnh lại, sẽ rất khó để có thể xác định bản thân là ai, cũng như mình muốn gì, coi trọng những gì...Xét cho cùng, cuộc sống luôn là một bản nhạc, có những nốt cao, nốt trầm, và luôn có cả những dấu lặng. Và chính những dấu lặng này, chính những giờ phút cô đơn lành mạnh giữa thành phố này, đang khiến mình cảm thấy cuộc sống đẹp đẽ và hoàn thiện hơn.


This post rendered my speechless. That is exactly what I've been experiencing. I wish I could just jump onto a plane, fly there, all by myself, to, once again, live in those bittersweet moments of solitude.
I found it hard to describe what I felt during the time I was in SG two weeks ago. But you said them all. Not even a wrong word.
I'm glad I read this. You're an amazing writer.
dear chi linh,
thanks so much for ur comment...it made me blushed...
sorry i wasnt there to enjoy those moments of solitude with you. i was quite occupied those days and my phone is a piece of $$$.
anyway i m here and ready to experience another "loneliness in the city" with you :)
from han ngoc:
"Và nếu người phụ nữ sống quá lâu trong thế giới của mình, cô ấy sẽ rất khó mở lòng để một người đàn ông bước vào. Không phải là do kén chọn, xét nét hay khó tính, mà chỉ đơn giản, cô ta coi trọng và không thể sẻ chia cái thế giới cuả riêng mình cho một người khác." I'm glad there was this part here, to show that your loneliness is really "healthy" and doesn't blind you over. I too treasured my world so much I tried to find the deserving person to share it with and thought I did, only to later realize that it can never be completely shared. So now it's my "something to fall back on" and backs me up to share the rest of my world with another person and all that it brings. So don't worry about not being able to let someone in, because your private world will always be yours, and that person will love it, and love you, even when he doesn't understand it.