(Tặng Pan và Nhật Linh)
"Trí tưởng tượng của chúng ta đôi khi lớn hơn và vượt ra ngoài cuộc sống thực tại, khiến chúng ta vượt qua những giới hạn của bản thân, và bị cuốn đi với những hư ảo"...
Vậy là đã năm năm kể từ khi ta ngôì ngắm những vệt nắng cuối ngà bên bờ sông Seine. Trong tiếng nhạc Waltz du dương, những đôi tình nhân già thướt tha lướt theo những nốt thăng trầm cuối cùng của buổi tập. Ta không khỏi không hi vọng, mong sao sau một điệu nhảy cuối cùng nào ấy, ta sẽ tìm được một bờ vai, một điểm dựa vững chãi trên sàn nhảy và trong cuộc đời. Ta hình dung về một tình yêu có thể "lấp đầy mọi khoảng trống trong vũ trụ, khiến ta nhảy muá, ca hát, làm cuộc sống của ta ngập tràn hoa và nắng"...
Nhưng năm năm trôi qua, sau những mối tình, ta vẫn là ta, ngồi giữa Sài Gòn, mơ ước về một điệu nhảy lý tưởng. Quẩn quanh trong khói thuốc, thẫn thờ trong suy nghĩ, ta của bây giờ, hình như đã có phần tuyệt vọng khi chợt hiểu có thể sẽ mãi mãi không bao giờ tìm được một kết thúc như vậy. Những bản nhạc kia sẽ tiếp tục vang lên, cuốn ta đi nhưng sẽ không có hồi kết. Những tình nhân kia sẽ lắc lư cùng ta, cầm tay ta, nhưng không thể ôm chặt ta, dìu ta đi tới giai điệu cuối cùng...Ta dần buông thõng, cảm thấy mọi thứ là một chu kỳ lặp lại, những bài hát ấy, những con người ấy, và những trống trải ấy...
Tất nhiên, ta sẽ vẫn nhảy, vẫn uốn mình, vẫn cuồng say duới ánh đèn mờ ảo, cạnh chiếc loa cũ kỹ. Dù vô định và mất phương hướng, nhưng trong sâu thẳm, ta biết rằng bên cạnh những giây phút tự kỷ, đây là lúc duy nhất để trải nỗi lòng, thật nhiều, thật lâu... Có thể ta đã từng băn khoăn, không biết liệu rằng mình có đang đi qua những vật thể và xúc cảm có thật để tìm kiếm những điều chỉ có trong trí tưởng tượng. Nhưng chính những giây phút một mình với âm nhạc này, ta hiểu rằng, bản thân sẽ chưa thể dừng lại khi trí tưởng tượng chưa được thoả mãn. Nên ta sẽ vẫn cứ nhắm mắt, bay xa. Để rồi khi bản nhạc cuối cùng ấy vang lên, ta sẽ lặng lẽ thu mình về một góc, vì phải chăng trên cuộc đời này, thà cảm thấy hoàn toàn trống vắng, cô đơn, còn hơn lặng lẽ đánh nhịp một cách buồn tẻ và không xúc cảm.

