Vu Quynh Anh
@ On the 6, Dong Khoi, HCMC

Vô tình tìm lại được một đoạn viết trong những ngày đầu ở Sài Gòn:

"Người ta không nên đi hết cuc đời mà chưa mt ln tri nghim ni cô đơn lành mnh, cho dù bun nn gia thiên nhiên hoang dã ch da vào chính mình nhưng nh đó s biết được sc mnh thc s đang n cha trong con người mình"... (Haruki Murakami, Người Tình Sputnik)


Sài Gòn tất nhiên không phải là nơi "thiên nhiên hoang dã"; Sài Gòn, ngược lại, đông đến mức chật chội, và bé nhỏ đến mức không ngày nào không đâm xầm vào người quen. Ấy vậy Sài Gòn lại đang là nơi lý tưởng để mình trải nghiệm "nỗi cô đơn lành mạnh". Bắt đầu là những cuộc viếng thăm đều đặn tới Saigon Square. Đi mua sắm một mình luôn là thú vui của bản thân, nhưng đặc biệt vào những nơi như Saigon Square thì rủ rê bạn bè xem ra cũng chẳng hay hớm gì. Những chuyến shopping một mình như thế này thường không đem lại hiệu qủa cao, ngoại trừ một cái quần đùi mặc nhà và một chiếc DVD bản xấu. Nhưng cảm giác được một mình mình bước đi giữa tiếng eo xèo buôn bán, một mình chìm nghỉm giữa những chiếc áo nhái hoàn hảo, một mình mỉm cười với những chị bán hàng béo ú ...kể ra cũng khá thú vị.


Tiếp theo là những bữa ăn trưa một mình, âu cũng là để tiết kiệm chi phí và ... giảm béo (mình có xu hướng là đi với bạn thì sẽ ăn uống một cách thả phanh không nghĩ tới ngày mai) Mình thích được vừa ăn vừa đọc sách, thỉnh thoảng ngước lên quan sát người ra vào và hóng tai nghe lỏm những câu chuyện tình yêu bên cạnh. Ở Hà Nội hiếm khi có những phút giây như vậy vì hôm thì Trê, hôm thì Quỳnh và rất nhiều hôm TA béo sẽ à lố bún ngan, cháo lòng, âu lạc...


Rồi tiếp theo là những buổi chiều tối, lang thang một mình trên từng góc phố. Quần đùi, dép tông, vừa đi, vừa lắc lư Ipod, mình cứ bước, bước cho tới khi nào chân thật mỏi, bụng thật đói. Lúc ấy là thời điểm để quay về một quán cà phê xinh xắn và chìm vào chiếc ghế sofa, nghiền ngẫm nốt quyển sách mang theo. Không bị giới hạn về thời gian, ràng buộc với gia đình, mình - người lữ khách tự do, sẵn sàng dành cả buổi tối để lạc giữa thành phố cùng những trang sách. Những lúc thế này, mình chợt nhớ lại những ngày tháng ở Soho, Bleeker, Union Square, Village...Nhận ra rằng đâu phải mỗi Sài Gòn làm mình cô đơn.


Có thể rằng cái cảm giác cần được cô đơn là dấu hiệu của việc "personal space" đang ngày càng lớn rộng và "cái tôi" cá nhân đang ngày càng bộc lộ. Và nếu người phụ nữ sống quá lâu trong thế giới của mình, cô ấy sẽ rất khó mở lòng để một người đàn ông bước vào. Không phải là do kén chọn, xét nét hay khó tính, mà chỉ đơn giản, cô ta coi trọng và không thể sẻ chia cái thế giới cuả riêng mình cho một người khác. Nhưng ngược lại nếu một người phụ nữ cứ chỉ bước đi, bước thật nhanh, mà không có những giây phút tĩnh lại, sẽ rất khó để có thể xác định bản thân là ai, cũng như mình muốn gì, coi trọng những gì...Xét cho cùng, cuộc sống luôn là một bản nhạc, có những nốt cao, nốt trầm, và luôn có cả những dấu lặng. Và chính những dấu lặng này, chính những giờ phút cô đơn lành mạnh giữa thành phố này, đang khiến mình cảm thấy cuộc sống đẹp đẽ và hoàn thiện hơn.

ES
Vu Quynh Anh

photo by Hachi

Remember when the store was just a messy construction...

Then came the nights before the opening, those endless nights when we buried ourselves under carton boxes, nylon bags and tons of merchandize...

Then came the high and low of a civil war, in which loads of battles were fight and heaps of tears were shed...

Then came the winning moments, when we shouted out loud for each glorious victory...

Then finally came the farewell, where I never expected that much of emotion

Nothing much to be said...

but you all have made me a very proud commander!

Vu Quynh Anh
@ Kita Cafe, Nguyen Hue, HCMC

Here I am, sitting at the very corner of Nguyen Hue, looking over the empty street after a heavy rain and listening to a Melua hit.

Looking back, I have not done many things that are close to crazy. I didn't run a marathon to train my spirit. I didn't jump out of the window to follow my passion. I didn't hop on a bus to travel to a destination unknown. All I did was moving here, loving you... and parting away...

Twenty-f**king-five. It's not like high school or college any more, it's not the time when you can make mistakes, take the wrong train and get stuck somewhere. At this point, you are expected to mature your career path, marry the right guy, and become a grown-up. And grown-ups do not do things that are close to crazy, and do not do things like I did.

So maybe, maybe it's time for me to go back to normality. Work a 9-5 job. Love a conventional love. Marry a stable, clean-profiled guy. That way, I won't have to guess or question if I am doing the right thing. I just know for sure...or don't I?


Vu Quynh Anh

photo by badboy

When I first moved to Saigon, I thought to myself that I would have a wonderful experience, just like the NYC time when there were so many cool people around, exciting places to go, and endless things to do; especially no curfew and roll calling from parents.

However, reality didn't come as I expected. For exact 15 months here, I went home no later than 11pm, barely hanged out in group, and found no soul-mate or partner in crime. I thought my last week in Saigon would be easily passing by...

But they came. To my surprise, Le, Quynh, Linh (and Huong) came, and immediately changed the face of the city...

Beautifully they strolled down the street of Dong Khoi, brought a new breeze to the city, and to myself. Together we dined, wined, and yes, danced like no one else in the world would be watching...Le's birthday weekend was so short, yet memorable in each and every single way. It was indeed my best time in Saigon.

I am truly glad that my favorite gang has come; not only to give me a perfect farewell party, but also to celebrate an earl-welcome-home moment...It's very blessing to know that besides family, there is someone out there, waiting for you to come home...

@Title was taken from Le's FB Status